Chung Vũ Minh Hương

CÂU CHUYỆN :“TƯ DUY CÁ MẬP, SUY NGHĨ CÁ VÀNG”

🌲Tada, Hương xàm xí lại quay lại với chuyện mục lảm nhảm đầu tuần đây. Hôm nay tớ sẽ chia sẻ cái gì? Đọc đi rồi biết ^^ Nhưng trước hết, tớ muốn kể cho các cậu một câu chuyện:

🌳Chuyện kể là có một con cá vàng được nuôi trong bể cá, nó được cho ăn cho uống và luôn được khen ngợi là bơi đẹp, cuộc sống vô cùng yên bình và tươi đẹp. Nhưng đến một ngày nọ, bằng một biến cố nào đó, nó bị lạc vào đại dương bao la rộng lớn và đứng trước nguy cơ không có đồ ăn. Và tất nhiên, nó chẳng có kỹ năng gì về việc kiếm thức ăn hết vì vốn dĩ nó luôn đợi người cho ăn mà. Bên cạnh không có kỹ năng, nó cũng không biết cách sinh tồn, cũng không quen biết ai trong đại dương rộng lớn đó. Không những vậy, khi mà con cá vàng đã quyết tâm sẽ học hỏi, sẽ tự tìm kiếm đồ ăn cho mình thì bủa vậy nó là “giàn đồng ca tiêu cực” đến từ những con cá khác sống cùng đại dương như: “mày vốn dĩ là cá vàng thì sẽ không sống nổi ở đại dương đầy bon chen này đâu” , “Mày có biết Đại Dương đang khan hiếm đồ ăn như thế nào không? Bọn tao như vậy…bọn tao ở đây lâu năm…mà còn không kiếm đủ thức ăn dư, chỉ đủ chất vật sống qua ngày thôi đó!”, “mày có biết khả năng chết đói ở đại dương này tăng lên 6%-10% không? Và mày đang sống trong thời điểm diễn ra cuộc đại suy thoái đại dương đó”, “chưa chắc mày đã sống được chứ đừng nói đến việc mày sẽ sống thịnh vượng”. 

🍀Hura, bạn thấy câu chuyện nghe đồng cảm ghê không. Bạn có phải đã (đang) là một con cá vàng xinh đẹp như thế? Rời khỏi một nơi vô cùng yên bình – Nhà mình, để đến một nơi gọi là trung tâm của những sự thịnh vượng. Nhưng khi đến, nó không được tốt đẹp như bạn nghĩ (thực ra bạn cũng chẳng hiểu rõ về nơi đó đâu, bạn chỉ đang nhìn nhận nó sau khi nghe giàn đồng ca tiêu cực lảm nhảm bên tai bạn hoài thôi), giờ bạn lại cảm thấy mình vừa nhỏ bé lại vừa ngu dốt. Ôi dào, Hương cũng từng như thế . Hương cũng từng (thậm chí là đang) bị cái đồng ca tiêu cực đó làm trì hoãn nhiều thứ, không tiếp tục làm những việc mình đang có ý định làm (tính làm kênh youtube nhưng người ta nói: mày làm thì ai coi”, tính thử đi đóng phim thì người ta nói: “mày đóng thì ai thèm xem”, tính viết lách cái gì đó thì người ta nói: “mày viết nhảm bỏ xừ, rồi mày viết thì ai đọc”rồi hàng tá những lời khuyên “tập trung mà học, ráng đi làm mà sống ở SG này đi, mày biết ở đây nhiều người giỏi như thế nào không, mày có biết ngày càng đông những người giỏi đến SG sống không? Mày nghĩ với sự kém thông minh của mày cộng với cơ thể hay đau ốm có thể sống tốt ở SG này sao? Thế nên ngưng mơ mộng làm mấy việc mình thích nhưng vô bổ đi, tập trung học, cố tạo mối quan hệ cho dễ xin việc sau này”) . Haha họ nói đúng mà, chính xác vô cùng còn gì. Vừa có lý, vừa được nghe các dẫn chứng vô cùng xác thực, không tin mới lạ đó. Hương tin và sau đó Hương chỉ biết học để ra trường rồi suy nghĩ làm thế nào để có việc làm ổn định cho an toàn khi sống ở SG này. Vấn đề là Hương học cũng chẳng đâu vào đâu, có đi làm đấy nhưng khi nào cũng than vãn và tương lai lại tiếp tục mờ mịt. Bạn có như Hương không? Thực ra Hương chưa kể hết câu chuyện, nó còn đoạn kết như thế này:

🦈Trong lúc tuyệt vọng nhất cá vàng gặp được cá mập. Sau khi kể (lể) hết những sự bất công tự nhiên ập tới cuộc đời, cá mập không cứu vớt, cũng không cho ăn mà chỉ dạy cho cá vàng những nguyên tắc sống, làm việc, suy nghĩ và ứng xử trong từng tình huống để cá vàng không vô định, lênh đênh, không điểm đích. Cá vàng phát hiện ra mình không đủ quyết tâm, không đủ kiên định là vì mình đang sống giữa đại dương mà không có mục đích, hoặc mục đích đó của mình đang theo số đông chứ không phải giá trị cốt lõi bản thân nó muốn. Tư duy của cá mập ngoài biết được mình là ai, mình có điểm mạnh điểm yếu nào thì việc biết được mục đích sống khiến nó gần như là vì vua dưới đại dương này hoặc ít nhất là vua ở tại khu vực nó sống. Sau khi được cá mập hướng dẫn, cá vàng không những kiếm đủ ăn mà còn được nhưng đàn cá tiêu cực trước kia ca tụng hết lời.

🌿Người nào có đủ lý do để sống thì người đó vẫn sẽ tồn tại dù trong mọi nghịch cảnh. Theo 1 nghiên cứu mà Hương đọc được: “Cảm giác cuộc sống này vô nghĩa thường xuất hiện ở những người có đủ điều kiện để sống nhưng không có lý do để sống,họ có phương tiện sống nhưng không có mục đích sống”. Không chỉ tìm mục đích cho việc bạn tồn tại mà hay tìm một giá trị trong con người bạn, giá trị mà bạn có thể sống vui vẻ với nó dù hôm nay bạn chỉ có thể mua nổi 3 cái bánh mì cho 3 bữa ăn của mình mà vẫn thấy ổn và hạnh phúc

🌻Rồi đó, Hương lảm nhảm cả một đoạn văn dài ngoằng thực ra chỉ muốn nói với bạn vài chuyện:
– Tìm mục đích sống, tìm giá trị cốt lõi trong con người bạn thì dù tương lai vẫn đang mờ mịt như Hương thì sự lạc quan, nụ cười vẫn ở cạnh bạn. Bạn nghe câu nụ cười có thể thay đổi cả Thế Giới chưa? Nó là vậy đó =))

– Dẹp hết “giàn đồng ca tiêu cực” xung quanh bạn đi, cứ làm thứ bạn thích, học thứ bạn cho là cần (chứ không phải là do ý kiến của người khác) và yêu người bạn cho là đáng yêu. 
– Tìm ngay “cá mập” của cuộc đời bạn, hướng dẫn bạn làm theo hướng bạn muốn chứ không phải ép theo quy chuẩn hay biến bạn thành 1 con cá mập khác
🌻Hàng ngày các bạn sẽ đứng giữa 2 sự lựa chọn, trở thành một con cá vàng xin đẹp ngồi chờ người đến cho ăn, hay trở thành một chú cá mập, biết chủ động ra ngoài tìm thực ăn đều là do bạn quyết định


p/s: Hương là con cá vàng ngơ ngác đang tìm những con cá mập để học hỏi đây ^^

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *